ke toan may,Hinh nen dep,Hinh dong,benh viem xoang,viem mui di ung
Một tên bảo: “Mày ngồi im thì tao cho mày đường sống, mày trái lệnh tao chặt mày chôn ở đây luôn, để cho bọn tao làm việc cho xong đã (áp tải gỗ)”.
Trói tôi xong, một tên gọi điện bảo: Đại ca, em giữ được thằng lính của anh Đại (GĐ Cty Đoàn Kết) đây rồi, tụi mình cứ áp tải”.
Sau khi áp tải gỗ xong, chúng bỏ đi và nói lại: “Mày tự gỡ ra được thì sống, không thì chết đó luôn đi”.
Khi lâm tặc đã đi hết, tôi cạ tay vào cột cây thoát ra, rồi lảo đảo gần 1 tiếng đồng hồ đi tới bè cá của người dân đang nuôi trên sông nhờ cứu giúp.
Đến khoảng 21h tối cùng ngày, tôi được người dân chở về trạm kiểm lâm và biên phòng thôn 9. Tại đây, tôi gặp trung úy Thái của chốt biên phòng thì ông Thái hỏi sao lên đây mà không báo tạm trú tạm vắng. Tôi nói: “Tụi em là lính của anh Đại. Do công việc của em là đi nắm tình hình và bảo vệ gỗ cho Cty nên không thể lộ thân phận, hơn nữa sếp em đã sắp xếp thì anh cứ gặp sếp em”.
Lát sau, giám đốc Cty gọi điện qua bảo có xe đang chờ bên làng Kom (xã Ia O, Ia Grai, Gia Lai; cách một con sông với thôn 9, xã Mo Rai), rồi kêu họ chở tôi qua để đi cấp cứu, nhưng ông Thái yêu cầu lập văn bản tường thuật lại sự việc. Tôi nói: “Máu em ra nhiều quá, xỉu thì sao?”. Ông Thái bảo: “Xỉu hay không xỉu thì kệ, làm xong văn bản rồi ta sẽ chở mày đi”. Tôi phải ngồi lại gần một tiếng đồng hồ để tường thuật cho ông Thái ghi ra 2 tờ giấy và ký xác nhận. “Khi đó, máu me tôi ướt nhèm, ngồi không nổi” - anh Khánh nhớ lại.
Đến 3h sáng ngày 10/3, anh Khánh mới nhập viện và làm các thủ tục để cấp cứu tại Bệnh viện Quân y 211 (Gia Lai).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét